Bỏ nhà đi vì mặc cảm được cưu mang

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].

Thưa cô Nguyệt Nga, khi thư này gửi đi thì cháu đã bỏ nhà đi được tám ngày. Từ lúc cháu mới 2 tuổi, bố mẹ cháu mất vì tai nạn, cháu ở với người dì cho đến ngày nay. Cháu nghe kể lại rằng, lúc lấy chồng, dì cháu đã lớn tuổi, trong nhà cứ gièm pha thúc hối là phải lập gia đình vì quá lớn rồi, sẽ khó có con cái… Cả nhà nói nhức đầu nhức óc, nên dì ừ lấy đại một người hàng xóm vẫn theo đuổi dì, cho xong.

Cháu không muốn vì cháu mà gia đình dì tan nát, nên cháu ra đi, dù rằng cháu chẳng biết cuộc đời rồi sẽ ra sao với cháu. (Hình: Verne Ho/Unsplash)

Thật ra, dì không quan tâm lắm chuyện chồng con, dì nói có chồng chi cho mệt, còn con thì đã có cháu rồi, cần gì con cho lắm chuyện. Nhưng vì ông bà ngoại cháu nói sẽ không nhắm mắt được nếu dì vẫn chưa yên ổn.

Nghe nói hoài, dì bực nên lấy chồng cho xong, chồng dì nhỏ hơn dì 2 tuổi. Vì cũng chẳng tha thiết nên khi nói chuyện cưới hỏi, dì chẳng nể nang, thẳng thừng ra điều kiện phải cho dì nuôi đứa cháu mồ côi cha mẹ (là cháu lúc đó), còn không thì thôi, dì ở vậy cho khỏe thân. Chồng dì chịu điều kiện nhưng có vẻ không vui. Đám cưới tiến hành. Vợ chồng dì không có con, có lẽ tại dì cũng lớn tuổi, và cũng có thể dì không muốn vì đã coi cháu như con. Chồng dì không đi làm chỉ phụ vợ trong công việc làm ăn.

Cách bẻ khóa đĩa rung gameSau khi lấy chồng, hằng tháng thay vì biếu bố mẹ tiền công khai, thì dì sai nhân viên đi mua hàng xa, trước khi đi bao giờ dì cũng dúi trong tay chị nhân viên một cuộn tiền, nhiều lắm, biểu đem về cho ông bà ngoại. Ông bà ngoại nhờ đứa con hiếu thảo mà sống vui, sống rất thọ.

Cách bẻ khóa đĩa rung gameCòn cháu thì dì cưng lắm, không để cháu thiếu một món gì. Cũng may là cháu học rất giỏi và sống đàng hoàng nên dì rất hài lòng. Chỉ có người chồng dì là càng ngày càng không ưa cháu, đôi khi cũng nói xa gần, nếu có đứa con thì vui biết bao, và trách vợ, vì có cháu mà không muốn sinh con phải không? Cháu như cái gai của chồng dì. Cháu biết vậy nên cứ ngoài giờ học là lên tiệm để phụ, những lúc như vậy dì hay đuổi cháu về biểu học đi, đừng bỏ ngang như dì, phải hơn dì để bố mẹ vui lòng nơi chín suối.

Mới đây hai vợ chồng dì gây nhau một trận long trời, cháu đi học không biết chuyện gì. Nhưng sau đấy khi dì lên tiệm thì chồng dì nói thẳng với cháu: Dì cô muốn làm giấy tờ để hết tài sản cho cô, chỉ có vậy thôi.

Thưa cô Nguyệt Nga, trên tất cả mọi ước mong, cháu muốn dì hạnh phúc, bình an, và dì xứng đáng với điều đó. Đó là chưa kể trên vai dì còn gánh nặng ông bà ngoại nữa. Cháu không muốn vì cháu mà gia đình dì tan nát, nên cháu ra đi, dù rằng cháu chẳng biết cuộc đời rồi sẽ ra sao với cháu. Cháu mong rằng thời gian sẽ giúp dì quên cháu và chồng dì sẽ yêu thương dì hơn, thời gian sẽ làm lành vết thương. Biết đâu khi không có cháu, dì sẽ có được một đứa con ước mơ. Cháu biết có nhiều người trên 45 tuổi vẫn sinh con. Thưa cô liệu như thế có làm lành gia đình dì không? (Cháu Phương)

GÓP Ý CỦA ĐỘC GIẢ

-L.Trần

Theo như lời con kể thì con là tâm huyết của cả cuộc đời của dì con, dì đã thương con nhiều như thế nên con ra đi như vậy làm tổn thương dì con rất nhiều. Con nên ngồi lại với dì và bày tỏ suy nghĩ của con, rồi hai dì cháu cùng nhau tìm ra cách giải quyết. Con phải bày tỏ những gì con suy nghĩ về những lời khó nghe của chồng dì. Về tài sản dì để lại cho con là đúng vì dì có mệnh hệ gì thì chồng dì lấy vợ khác còn con thì bơ vơ.

Thương chúc con có nhiều nghị lực trong cuộc sống và quan tâm tới dì con nhiều hơn nữa, đừng nên làm tổn thương đến dì của con, nhớ nha!

-Ly Hải

Nghe cháu kể mà cô quá thương người dì. Cháu sinh ra chẳng may mồ côi cả cha lẫn mẹ, đó là bất hạnh lớn nhất trong một đời người. Nhưng ông trời chẳng chặt cụt đường một ai. Cha mẹ cháu mất khi cháu còn thơ thì cháu được ơn trên ban cho người dì chẳng khác chi người mẹ.

Xét cho cùng thì dì cháu không hề có một biểu hiện muốn lập gia đình ngay từ đầu. Cuộc hôn nhân chẳng qua là muốn làm vừa lòng cha mẹ, và cô tin chắc chắn người phối ngẫu của dì cũng nhận ra rằng cuộc hôn nhân này đầy tình cưỡng ép. Đã vậy khi nhận làm vợ, dì còn ra điều kiện phải để dì nuôi cháu. Người chồng bằng lòng có thể hy vọng rằng khi thành vợ chồng có con cái thì sẽ đẩy người cháu ra khỏi gia đình. Nhưng trời không chiều lòng, dì không sinh con, khiến cho tình thương của dì dành cho cháu càng lớn hơn, và điều này khiến người chồng gai mắt. Giọt nước cuối cùng làm tràn ly là chuyện dì để hết gia tài cho cháu, mà không dành một phần nhỏ nào cho chồng. Đây là điều mà ông chồng không can thiệp được, vì tất cả tài sản của dì có trước cuộc hôn nhân.

Tuy nhiên, cháu ra đi là không phải vì cháu phải ở bên dì. Cháu đừng quên cháu còn ông bà ngoại, là cha mẹ của dì mà cháu phải cùng dì lo. Theo cô, cháu nên về và cùng với dì nói chuyện với nhau cho rõ, lý do nào dì làm như vậy? Cháu cũng đã trưởng thành, hãy cùng dì bàn tính phương cách tốt cho cả chồng dì, dì và cháu. Mong cháu cùng dì giải quyết mọi chuyện hợp tình hợp lý.

-Loc Dinh

Cô là người cháu may mắn! Nhưng cái duyên đã hết, hãy để cho bà dì có thời gian xây dựng lại gia đình theo một tiến trình mới, mà không biết tương lai của gia đình bà sẽ đi về đâu! Cô hãy viết một lá thư gởi đến dì, giải thích cho dì biết tất cả việc dì đặt cô ở địa vị quá cao đến nỗi coi gia đình nhà bà không có ký lô nào: Khi cô và chồng cô về già con cô hầu vợ chồng cô vẫn hơn là để cháu hầu. Khi nghe được lời giảng giải hợp lý bà dì sẽ có tinh thần vui vẻ để an vui sống cùng chồng. Chúc cô có tương lai xán lạn.

Hai vợ chồng cũng không dám ra công viên sáng sớm, vì sợ kỳ thị, hàng xóm tưởng mình là người Trung Quốc đem COVID-19 đến. (Hình: Harli Marten/Unsplash)

VẤN ĐỀ MỚI

Thưa cô, vợ chồng tôi cũng già rồi, con cái hùn tiền mua cho chúng tôi một căn nhà nhỏ ở trong khu Mỹ trắng. Vì không giỏi tiếng Anh, lại cũng e ngại đụng chạm với hàng xóm, nên chúng tôi chỉ quanh quẩn trong nhà. Thời gian gần đây, hai vợ chồng cũng không dám ra công viên sáng sớm, vì sợ kỳ thị, hàng xóm tưởng mình là người Trung Quốc đem COVID-19 đến.

Cách bẻ khóa đĩa rung gameCuối tuần các con thay phiên nhau về thăm còn thì chẳng có ai đến thăm nhà cả. Mới đây có tiếng gõ cửa, tôi ra mở thì thấy hai vợ chồng người Mỹ trắng đến. Họ cũng chào hỏi đàng hoàng và sau đó cho tôi biết là họ có đánh mất một earpods. Thật ra ban đầu tôi không hiểu họ nói họ mất cái gì, nhưng sau một hồi giải thích thì tôi hiểu đó là một bộ phận bỏ lên tai để nghe. Họ cho biết là đánh rơi nơi khu vực nhà tôi. Họ nói nếu tôi có lượm cho họ xin lại. Tôi chỉ có thể trả lời là tôi không biết. Hai vợ chồng người Mỹ nói một tràng dài, rồi bỏ đi giận dữ.

Tôi lo nên gọi cho con, thì con nói không có gì phải lo, mình không lượm thì thôi. Nhưng con cái nó ở xa, tụi nó lớn lên ở đây, tụi nó tự tin nên tụi nó không sợ, không tự ái, không buồn tủi còn vợ chồng tôi thì sợ đủ điều. Tôi có gọi cho đứa con gái, nói là ba mẹ không muốn ở đây nữa, bán nhà này đi, mua cho ba mẹ một căn mobile home ở Bolsa cho ba mẹ sống an tâm, nhưng con gái la cho một trận khi nghe tôi kể mọi chuyện. Tôi có nghĩ ra một cách là hai vợ chồng xin vào nhà dưỡng lão ở Bolsa ở vì như thế chúng tôi sẽ vui hơn nhiều khi ở đây, dù là nhà cửa khang trang, khu sang trọng mà lòng đầy sợ hãi, lo âu trong những năm cuối đời. (Ông Thiện)

Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quý độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác. Thư từ gửi về: Biết Tỏ Cùng Ai, 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683, hoặc email: [email protected].

Có thể bạn quan tâm